DU LỊCH CHÂU ÂU TỰ TÚC – P1: Làm visa và lí do bị trượt

Ở phần trước các bạn đã biết mình phải mua đứt 1 chiếc vé máy bay để làm visa rồi. Và thực tế lúc đó mình cũng định sẽ dùng luôn chiếc vé đó để bay Paris luôn. Tuy nhiên, đến cuối cùng mình phải huỷ vé và mua vé khác, bởi vì:
- Mình có việc cần phải về Hà Nội, sau đó mới có thể bay Pháp.
- Vé Cathay mình đã mua là vé khứ hồi Taipei – Paris, tức là sau khi chơi hết ở Ý, mình phải bay lại về Paris để bay về Taipei. Đoạn này sẽ hơi bị mệt và tốn thời gian.
Vì vậy, nên sau khi cân nhắc chi phí của huỷ vé + mua vé mới (gọi là a), mình thấy a cũng chỉ bằng giá vé Cathay mà mình đã mua, tức là về chi phí mình không bị thiệt thòi gì. Vì vậy, mình đã huỷ vé khứ hồi Cathay để mua vé khác.
CHẶNG HÀ NỘI – THƯỢNG HẢI
Mình bay của hãng China Eastern Airlines.
Khởi hành từ Hà Nội lúc 18h45, đến Thượng Hải lúc 22h gì đó.
Nghỉ 1 tiếng 25 phút.
12:10 Khởi hành từ Thượng Hải để bay Paris.
Bay của hãng này thì mình có review như sau: Chỗ ngồi khá thoải mái, sạch sẽ, tiếp viên chặng Hà Nội – Thượng Hải hơi khó tính.
Cái mình muốn nhấn mạnh ở đây là đồ ăn huhu. Nó không ngon như mình tưởng tượng. Ở chặng 1 này mình chọn cơm + thịt kho. Vẫn biết các bạn Trung Quốc sẽ dùng thịt 3 chỉ để kho, và ở TQ thì thịt 3 chỉ là loại thịt xịn nhất đắt nhất. Nhưng mà thiệt sự nó quá mỡ so với mình. Mình ăn được 1/2 chỗ cơm thì mỡ quá nên phải dừng lại. Đồ tráng miệng cũng không ấn tượng lắm.
Khi máy bay đến Thượng Hải, vừa ra khỏi đường dẫn đã thấy anh nhân viên cầm cái biển gọi to “Chuyển máy bay đi Paris và Frankfurt. Mình ghé vào, đưa vé đi Paris cho ảnh check. Ảnh dán bộp vào bắp tay mình 1 cái hình tròn màu vàng to đùng, trên đó ghi “Ưu tiên transit”. Xong ảnh bảo: cứ theo mũi tên chỉ dẫn để đến cửa transit.
Nghe thì đơn giản, nhưng cái sân bay Phố Đông nó rộng nó to nó hoành tráng, chạy mướt mải vẫn chưa thấy chỗ transit đâu. Xong đang lúc chạy thì nhìn thấy cái bảng thông báo là: “Chuyến bay số XXX đi Paris, bắt đầu boarding”.
Mình kiểu: Sao chơi kì vậy, tôi vừa ra khỏi máy bay chặng 1 mà T_T
Xong lúc đấy kiểu cơ thể bật mode sinh tồn, tôi đã chạy băng băng, thứ mà tôi gần đây rất ít khi làm do vấn đề sức khỏe.
Rồi, đến cổng transit, thì 1 anh nhân viên rất đúng quy trình, bảo: “Xếp hàng đi …” (Mình kiểu: Cái gì cơ O-O) May quá có 1 anh nhân viên khác đến: “Bạn này có phiếu ưu tiên. Ê bạn ơi bạn sang cửa kia đi …”
Oke, tìm được cửa rồi, thì phải đi qua 7749 cái lòng vòng để được đóng dấu cho đi tiếp. Cô nhân viên còn lấy kính lúp soi visa Pháp của mình, rồi hỏi mình đi làm gì v.v… Đóng dấu cho qua xong, cổ bảo đi cái cầu thang cuộn kia lên tầng 2 rồi tìm tiếp. Tưởng là đơn giản đúng hông?
Tui chạy lên tầng 2, tìm cửa ra số 134. Tui hốt hoảng tột độ khi thấy vị trí bảng hướng dẫn nói rằng tôi phải bắt tàu ngầm thì mới đi đến cửa 134 được. 5 phút chờ tàu là 5 phút dài lê thê trong cuộc đời. Tàu chạy khoảng 5 phút thì chúng tôi xuống. Lúc ở trên tàu, bỗng dưng tôi thấy sau lưng tôi xuất hiện nhân viên của China Eastern. Hoá ra là ngoài tui ra thì còn 1 vài người nữa cũng transit. Họ căn cứ vào cái giấy tròn tròn dán trên tay để xác định tui là người của chuyến đấy. Lúc trên tàu họ đếm được 4 người, xong họ quay ra bảo nhau: “Đủ rồi”.
Sau 5 phút dài lê thê thì tui được xuống. Cô nhân viên China Eastern bảo tôi: “Đi thang cuộn lên tầng 2 rồi tìm cửa 134”. Cái câu sao nghe nó quen quen, nhưng linh tính mách bảo tôi rằng chuyện nó không đơn giản như vậy đâu.
Đúng thật, lúc lên đến tầng 2 thì tôi thấy vị trí của mình là khoảng cửa số 105 hay 110 gì đó. Tức là tôi sẽ phải chạy qua khoảng 10-20 cái cửa nữa thì mới đến cửa 134 của tôi. Ôi mẹ ơi. Tôi cứ cắm đầu chạy về phía trước.
Lúc đến cửa 134, anh nhân viên ở đó hỏi tôi cái gì đó mà tôi không thể trả lời, chỉ đứng chống tay vào chân thở như sắp chít. Ảnh cười xong bảo: “Oke oke, cứ thở đi cho bình tĩnh, nhà vệ sinh kia, bạn vào đấy rửa mặt cho thoải mái”.
Lúc ra khỏi nhà vệ sinh, anh nhân viên tận tình chạy đến lấy hộ chiếu trên tay tôi, quẹt thẻ lên máy bay, sau đó nói vào bộ đàm: “Hành khách cuối cùng đã lên máy bay”.
Mặc dù tui biết rõ hãng đã bán vé như thế thì tức là mình đủ thời gian để transit. Nhưng mà sao tui vẫn thấy nó hốt hoảng căng thẳng ghê gúm.
CHẶNG THƯỢNG HẢI – PARIS
Máy bay có 10 hàng ghế, khá to và rộng rãi. Các bạn tiếp viên rất nice (hơn hẳn tiếp viên chặng 1 hihi).
Chặng này tui bay 11 tiếng, nên được ăn 2 bữa. Vẫn có 2 món như chặng 1, tui rút kinh nghiệm không chọn cơm thịt kho nữa, mà chọn mì gì đó. Nhưng thật sự nó không có ngon, đến giờ tui cũng không có ấn tượng gì nữa luôn.
Ở chặng này, tui lo nhất là không ngủ được, như vậy sẽ rất mệt.
Nhưng thực tế thì tui ngủ từ khi ăn xong bữa 1 đến lúc phát bữa 2 (khoảng 6 tiếng gì đó). Bữa 2 xong thì khoảng 1 tiếng sau hạ cánh.
CHẶNG MILAN – ISTANBUL – TAIPEI
Chặng này tui cũng chỉ có khoảng 1,5 tiếng để transit. Nhưng đường đi ở sân bay Istanbul nó không lắt léo như ở Phố Đông – Thượng Hải, không cần đi tàu ngầm để di chuyển v.v… Nên transit khá thuận lợi.
Lúc đi bộ trong sân bay còn được ngắm các bạn Thổ Nhĩ Kì, mình thấy khá thú vị. Tự dưng transit ở đây mà được tiếp xúc với văn hoá của hậu duệ của Đế chế Ottoman. Trùi ui kiểu tò mò phấn khích lắm í.
KINH NGHIỆM
Nói chung là kinh nghiệm ở đoạn này không có gì nhiều, đơn giản chỉ là:
- Chạy nhanh.
- Hỏi luôn khi cần không ngần ngại.
- Không cần lo gì đâu vì kiểu gì cũng kịp giờ hihi.